I’m at the airport.

Khi có thời gian rảnh mình bỏ vài tiếng chỉ để nhìn người ta đi qua đi lại, đi vào đi ra ở sân bay. Có phải là một điều điên rồ hay không? Hầu như đa số các bạn của mình đều baỏ mình bị khùng, nhưng chả sao cả. Mình sẽ viết lại những gì mình thấy và cảm nhận được, dĩ nhiên mỗi câu chuyện đều có một điều gì đó đáng lưu tâm, ít nhất là đối với bản thân mình.

Trong khi ngồi hàng giờ chỉ để ngắm nhìn mọi người rời đi ở sân bay, mình nhận ra rằng chia tay nhau chưa bao giờ là điều dễ dàng. Cách nhau một cánh cửa nhưng dường như là một khoảng cách xa vời vợi giữa người ở lại và người ra đi. Mình đã mong một lần được đóng vai là người ra đi, hy vọng là sẽ sớm thôi vì mình quá ghét cái cảm giác làm người ở lại rồi. Điều thu hút mình nhất là những chuyến đi nước ngoài, chẳng hạn như đinh cư, du học…những cuộc chia tay mà dường như chính người trong cuộc cũng chưa biết khi nào mới được đoàn tụ. Mọi thứ quá đỗi xót xa với những lời dặn dò, nhắn nhủ, hứa hẹn…mình ngồi đó và nghe thấy những lời nói nghẹn ngào mà chính mình là người ngoài cuộc cũng thấy bùi ngùi. Ra điều chưa bao giờ là điều dễ dàng, mình cảm nhận được điều đó.

Mình cũng thấy được những giọt nước mắt, những cái ôm hiếm hoi mà mình tin là rất ít nơi mình có thể chứng kiến được họ ôm nhau như thế, người Việt hiếm khi ôm nhau lắm🙂. Những hành động cử chỉ thân thương tưởng chừng sẽ chẳng bao giờ có nhau lần nữa, sẽ chẳng biết đến bao giờ gặp nhau lần nữa. Hoặc những khuôn mặt như nén lại cảm xúc, đặc biệt là những người đàn ông, họ kiềm chế để cảm xúc không lọt ra ngoài sự kiểm soát trên khuôn mặt, mạnh mẽ lắm nhưng vẫn có nhiều bác nước mắt vẫn cứ rơi đấy thôi.

Ra đi chưa bao giờ là điều dễ dàng!

Khi nỗi buồn và nước mắt hiện diện ở ga đi thì nụ cười và niềm vui lại ghé chân đến ga đến. Mình cũng vài lần đón người thân và bạn bè ở sân bay và chính cảm giác của mình cũng không hề là một ngoại lệ. Cảm giác delay ở ga đi dường như là một sự may mắn hiếm hoi để mọi người bên nhau thêm chút nữa thì ở ga đến, delay làm cho máy bay về trễ cảm giác thật không thoải mái chút nào.

Nhớ có lần mình đón một người bạn từ Canada và máy bay trễ mất 1 tiếng đồng hồ, mình thấp thỏm âu lo một phần vì không biết chuyện gì xảy ra với bạn mình, một phần vì bay đêm…đã 1 giờ sáng mà vẫn không thấy bạn đâu. Khi gặp được nhau con bạn mình cũng có cảm giác như vậy, nó nói sợ trễ quá mình về ngủ, không đón nó, sợ đi lạc, sợ máy bay có chuyện gì thì không biết phải làm sao. Nhưng cái khoảnh khắc bạn bắt được ánh nhìn của của người thân từ đoàn người xa lạ, sau bao ngày chờ đợi thật không có ngôn từ nào có thể diễn tả hết được.

Cuối cùng vẫn là niềm vui vì gặp được nhau, được cười, được an tâm nhẹ nhõm, cảm giác đoàn tụ hoàn toàn là niềm hạnh phúc!.

Đã từng chứng kiến rất nhiều cuộc chia ly – đoàn tụ, và cũng đã từng là nhân vật chính mình hiểu chẳng có cuộc chia ly, tạm biệt nào là dễ dàng, và không có gì vui hơn bằng việc đoàn tụ. Dù cho có là người ở lại, hay là người ra đi, điều quan trọng là tình cảm giành cho nhau trọn vẹn, bên nhau trong chính ý nghĩ mới là điều quan trọng. Như vậy dù có xa nhau hàng nghìn dặm, cũng như được cạnh như chưa hề chia xa.

Xem thêm: một lần đi grap đà nẵng

Related Articles

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Stay Connected

0FansLike
3,134FollowersFollow
0SubscribersSubscribe

Latest Articles